Slate không phải trình soạn

Slate là một bộ khung để xây dựng trình soạn phong phú, trực quan như các trình soạn trong Medium, Dropbox Paper hoặc Google Docs. Những trình soạn này đang trở thành nền tảng cho các ứng dụng web. Hơn nữa slate giúp mã của bạn không trở thành đống sh*t.

Điều này slate không nói xạo vì các chức năng sẽ dựa trên hàng loạt các trình cắm. Bạn không bị bó buộc và bạn nắm cái cán.

Nhưng tại sao???

Tại sao slate xuất hiện, làm cái việc vớ vẩn khi mà hàng loạt các trình soạn ăn sẵn ngon như gói mì tôm. Có thể kể ra như: Draft.js, Prosemirror, Quill,...

Thật ra slate chỉ vớ vẩn khi bạn muốn dùng sẵn như gói mì tôm trứng. Nhưng để ăn hàng ngày bạn sẽ gặp những vấn đề sau:

Định dạng đậm, nghiêng, gạch chân xài sướng đấy nhưng làm sao thêm tính năng nhắc-đến.

Khó can thiệp để lập trình cho các thành phần bên trong trình soạn. Đơn giản như hiện tooltip khi ông nào đó rê chuột vào tiêu đề phụ.

Thường mấy trình soạn sẵn này xuất ra nội dung dưới dạng HTML. Cái này xử lý khó hơn do nó tùm lum hết, phân lớp điên cuồng, biết cắt ghép, tìm thuộc tính, đổi kiểu dữ liệu như thế nào đâu.

Bạn khó hiển thị nhiều kiểu khác nhau trên cùng một nội gốc được soạn. Tức là bài viết đó ở trang này tiêu để màu đỏ, nhưng sang trang kia tiêu đề màu xanh mới phù hợp.

Một vài trường hợp sau khi tuỳ biến nâng cao bằng mã HTML hoặc cách tương tự, một số nội dung không còn sửa được bằng trình soạn. Tệ hơn là người sửa không thể đưa nó về dạng cơ bản, dạng mà tất cả thành phần đều có thể chỉnh sửa bằng trình soạn.

Thường mì gói ăn sẵn sẽ giấu công thức pha chế gói gia vị. Tức là các công cụ quan trọng sẽ không được công khai. Khi đụng đến vấn đề khó chỉ còn cách cà thẻ.

Khi có quá nhiều tuỳ biến được đưa vào thì các trình soạn sẵn sẽ trở thành đống sh*t. Trường hợp lý tưởng để xài trình soạn sẵn là bê y chang về xài không động gì vào.

Facebook